Không, không phải! Một nhà nước của dân, do dân, vì dân; một Đảng “không có lợi ích nào khác ngoài phụng sự tổ quốc, phục vụ nhân dân”; một chính quyền “lấy sự hài lòng của người dân làm thước đo phục vụ” không thể làm như vậy
Không phải, không thể…nhưng tai sao nó vẫn đang xẩy ra từ tháng này qua năm khác mà nạn nhân là một người đàn bà 67 tuổi có tài sản bị đánh cắp ở TP.HCM
Từ hàng trăm lá đơn khẩn cầu, kêu cứu bị lặng im…
Chúng tôi đang nói tới bà Lê Ngọc Hương mà vụ việc oan sai của bà chúng tôi đã nhiều lần lên tiếng, gần nhất là bài: Viết tiếp vụ “Nhân danh nước CHXHCN Việt Nam”: Cầu mong ông Chánh án TAND Tối cao nhớ “đòi nợ” chính mình”
“Tôi về làm dâu cụ Nguyễn Thị Đầm vào năm 1984 (về chung hộ khẩu 1986) với công việc chính là một mình còng lưng với gần 2 ha đất tập đoàn giao, bởi mẹ chồng già yếu còn chồng là công nhân lái xe cho nhà nước. Sau 10 năm cày cuốc, 1995, số đất này được nhà nước cấp sổ đỏ cho “Hộ Nguyễn Thị Đầm” với 5 nhân khẩu. Gồm: Cụ Đầm, vợ chồng tôi và 2 đứa con chung. Nhiều năm tiếp theo, bất chấp đây là sổ đỏ của hộ 5 người, mẹ con cụ Đầm đã bằng một cách nào đó, qua mặt mẹ con tôi, chuyển nhượng hơn ¾ diện tích đất kể trên cho nhiều người khác (Xin được nhấn mạnh là ba phần tư). Thậm chí, khi chỉ còn hơn 4.600 m2 còn lại, họ lại tiếp tục cấu kết với UBND Quận Bình Tân tìm cách chiếm đoạt tất cả. Và thật đáng buồn, cả 2 bản án dân sự sơ thẩm của Tòa án Bình Tân và bản án dân sự phúc thẩm của Tòa án nhân dân TP.HCM lại ủng hộ cho những việc làm vi phạm pháp luật kể trên, bất chấp quyền lợi chính đáng và hợp pháp của 3 mẹ con tôi.” – Lời tường trình của bà Lê Ngọc Hương
Không chấp nhận tài sản của chung 5 người được pháp luật bảo hộ bị 2 người chiếm đoạt tất cả, mẹ con bà Hương làm đơn xin kháng nghị theo thủ tục giám đốc thẩm. Đáng buồn thay, sau một thời gian “ngâm cứu”, cả Tòa và Viện Cấp cao đều bác bỏ với lý do đất có nguồn gốc xa xưa, mặc dù Luật Đất Đai không có bất kỳ một điều khoản nào phân biệt về nguồn gốc đất khi khu đất đó đã được cấp Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất. Nghĩa là, những người có tên trong cuốn sổ đỏ Hộ gia đình có mọi quyền và nghĩa vụ như nhau về diện tích đất ghi trong sổ. Đáng buồn hơn nữa là sau đó, Tòa án nhân dân Tối cao cũng cho rằng “không có căn cứ để kháng nghị”, mặc dù Khoản 1, Điều 326 Bộ luật Tố tụng Dân sự năm 2015 về Căn cứ, điều kiện để kháng nghị theo thủ tục giám đốc thẩm ghi: “Kết luận trong bản án, quyết định không phù hợp với những tình tiết khách quan của vụ án gây thiệt hại đến quyền, lợi ích hợp pháp của đương sự”.
Sai đã quá sai, đã đủ điều kiện để kháng nghị nhưng rất, rất nhiều tháng nay, mặc dù bà Lê Ngọc Hương đã 9 lần gửi đơn xin kháng nghị theo thủ tục tái thẩm tới cả Tòa và Viện Tối cao nhưng cả 2 nơi này đều im lặng. Không chỉ vậy, bà cũng đã 18 lần gửi đơn cầu cứu tới tất cả các nhà lãnh đạo cao nhất của đất nước, cầu “Xin hãy giúp trả lại cho 3 mẹ con tôi tài sản bị đánh cắp”. Bà cũng không quên nhiều lần gửi đơn cầu xin sự lên tiếng của các nhà lãnh đạo Quốc hội và tất cả các Đoàn đại biểu Quốc hội trên cả nước. Không biết tất cả những lời cầu xin này có tới được Tòa và Viện Tối cao hay không nhưng tới hôm nay, mọi việc vẫn chìm trong im lặng

…Tới “Xin một câu trả lời rõ ràng để mẹ con tôi tâm phục khẩu phục” cũng không xong
Giữa lúc đang chìm trong tuyệt vọng thì thông qua báo chí, bà Hương biết được, ngày 26 tháng 10 năm 2025, Ban Bí thư ban hành Chỉ thị 53-CT/TW về tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với việc thực hiện trách nhiệm giải trình của cơ quan, tổ chức, mà một trong những yêu cầu của Chỉ thị là “yêu cầu giải trình; chủ động trao đổi, đối thoại trực tiếp với người dân, doanh nghiệp để giải quyết những vấn đề bức xúc ngay từ cơ sở, không để phát sinh khiếu nại, tố cáo kéo dài, vượt cấp”. Ngay lập tức, bà Hương làm hàng loạt đơn khẩn cầu gửi Tổng Bí thư, Thường trực Ban Bí thư, Chủ tịch nước, Chủ tịch Quốc hội…tiếp tục kêu cứu.
Đơn viết: “…Kính thưa các Qúy Ông, Bà! Pháp luật được tạo ra dành cho tất cả. Với hiểu biết của mình, tôi tin rằng tài sản của 3 mẹ con tôi rõ ràng đã bị đánh cắp. Vậy thì vì điều gì, vì sự “thâm sâu”, sự “không dành cho tất cả” nào của pháp luật, để tài sản của 3 mẹ con tôi “bỗng” trở thành của người khác?
Là một công dân bình thường, tôi không hiểu nhiều về Chỉ thị 53-CT/TW do Thường trực Ban Bí thư Trần Cẩm Tú ký. Tuy nhiên, 4 chữ “trách nhiệm giải trình” mà Chỉ thị đưa ra đang cho 3 mẹ con tôi một tia hy vọng, ít nhất là biết được vì sao mình mất của.
Bởi vậy, với lá thư khẩn cầu này, 3 mẹ con tôi cầu xin các Qúy Ông, Bà, nếu như vì một lý do “thâm sâu” nào đó không thể cho kháng nghị tái thẩm được như tôi đã 7 lần làm đơn xin xem xét, thì cũng cho chúng tôi một lý do thật rõ ràng để không chỉ 3 mẹ con tôi “tâm phục khẩu phục” mà báo chí đã từng lên tiếng cũng biết đường trấn an công luận.
Cầu mong sự giúp đỡ của các Qúy Ông, Bà. Mẹ con tôi xin cám ơn trước.”
Đơn đã gửi đi, cũng vài lần, cũng 4 tháng rồi nhưng tất cả vẫn im lặng
Bốn mươi năm trước, giữa những nhức nhối IM LẶNG ĐÁNG SỢ của các cơ quan công quyền gây mất lòng dân, làm đình trệ sự vận hành của nhà nước, Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh đã nổ phát sung lệnh NHỮNG VIỆC CẦN LÀM NGAY vào những pháo đài trì trệ thời ấy làm nức lòng dân chúng. Bốn mươi năm sau, “Đất nước ta chưa bao giờ có được cơ đồ, tiềm lực, vị thế và uy tín quốc tế như ngày nay” như nhận định của cố Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng mới gần đây, lẽ nào vẫn tồn tại sự Im lặng đáng sợ quái thai ngày ấy?
PV



















































































































































































