HỘI KHOA HỌC PHÁT TRIỂN NGUỒN NHÂN LỰC - NHÂN TÀI VIỆT NAM - TP. HỒ CHÍ MINH

 

 

SỰ ĐẦU THAI

VÀ CHUYỆN NGƯỜI CHẾT SỐNG LẠI

                                                           

  • Phan Đăng Media 

 

            Chết là hết hay chết vẫn còn? Và có không sự đầu thai kiếp sau kiếp trước? Hai câu hỏi rất xưa nhưng chưa hề cũ, và có lẽ nhiều chục năm sau nữa những câu hỏi này vẫn chưa hề cũ.

           Trong phạm vi bài viết này, chúng tôi chỉ xin góp một góc nhìn từ những điều có thật.

 

       Chuyện người chết sống lại.

       Đây là một câu chuyện hoàn toàn có thật về cụ bà Nguyễn Thị  Nghĩa, sinh năm 1931, ngụ tại phòng 307, nhà 118, phường Thanh Xuân Bắc, Thủ đô Hà nội do chính Đại tá quân đội, nhà nghiên cứu lịch sử Cao Hùng ghi lại và đã được Nhà xuất bản Lao Động xuất bản thành sách với tựa đề “Chuyện lạ có thật về một con người”. Chuyện kể rằng: “Vào năm 2002, bà Nghĩa bị ốm nặng, các con đưa bà vào điều trị tại Quân y viện 103, một trong những bệnh viện quân đội hàng đầu Việt Nam. Sau một thời gian điều trị, bà qua đời. Thi thể bà được đưa ra nhà xác chờ ngày khâm liệm, tổ chức tang lễ.

       Chính tại căn nhà xác Quân y 103 đã diễn ra câu chuyện kỳ lạ này.

       Sau lần chết sống lại, bà Nghĩa kể:

            - Tôi đang lang thang vô định bỗng nhìn thấy trước mắt có một đoàn người mặc quần áo trắng có cờ xí, kèn trống inh ỏi. Thấp thoáng trong đoàn  người đó, tôi nhận ra ngay chồng tôi. Dáng người gầy, da nâu sậm, đầu hơi cúi về phía trước khi bước đi của ông không lẫn vào đâu được! Cách đây hơn 30 năm, ông ấy chết bỏ lại tôi một nách 3 đứa con nhỏ. Không kể hết nổi gian truân, vất vả của một người mẹ nghèo hai bàn tay trắng nuôi 3 con mọn.

Text Box: “Bỗng nhiên có giọng nói ồm ồm của một người đàn ông cất lên: “Con ơi! Bố mẹ đi đón                                     con đây” làm tôi sửng sốt”             Bỗng nhiên có giọng nói ồm ồm của một người đàn ông cất lên: “Con ơi! Bố mẹ đi đón con đây!” làm tôi sửng sốt. Tôi mồ côi cả bố lẫn mẹ từ ngày còn rất bé. Trong bộ óc non nớt của mình, tôi chỉ còn nhớ độc một cảnh tượng vào đêm tối trời, trên vùng đất trung du Phú Thọ, bố mẹ tôi bị bọn phản động lôi xềnh xệch đi rồi bắn chết trong tiếng khóc thét của chị em tôi. Cũng từ đó chị em tôi lưu lạc mỗi đứa một nơi. Nhiều lúc tôi cố hình dung lại khuôn mặt của bố mẹ nhưng đều bất lực, chỉ hiện lên hình ảnh hai khuôn mặt bê bết bùn và máu.

            Người đàn ông lớn tuổi vừa gọi tôi có nước da đen giòn, trán có nhiều nếp nhăn, chỉ vào người đàn bà bên cạnh có khuôn mặt bầu, đôi mắt hiền từ nói: “Đây là mẹ con, hai đứa mặc đồ bộ đội đi phía sau là em con đấy!”. Tôi lưỡng lự nhìn ông bà, nhìn tất cả mọi người. Trừ chồng tôi, còn tất cả đều lạ, nhưng những ánh mắt hiền từ, thân thương của họ lấp lánh những tình cảm trìu mến, vui sướng khó tả.

            Đoàn người đứng cách tôi một con sông nhỏ, hẹp nhưng không có ai nhảy sang. Bố tôi đứng bên bờ đối diện chìa tay sang chỗ tôi. Tôi đang định nắm tay ông để nhảy sang bờ bên kia với mọi người thì bỗng nghe tiếng rao lanh lảnh: “Ai bánh chưng xôi nóng nào? Ai ăn bánh chưng xôi nóng nào!”

            Đúng là tiếng rao tôi từng nghe quen thuộc mỗi buổi sáng ở Quân y viện 103 khi tôi còn nằm điều trị. Bỗng nhiên, một cảm giác lạnh tràn ngập cơ thể tôi, lạnh đến run người làm tôi choàng tỉnh. Tôi càng hoảng hốt khi nhìn thấy bên cạnh là những tủ ướp xác người. Tôi ngã bổ xuống nền xi măng lạnh ngắt. Tôi lồm cồm bò dậy cố tránh xa những chiếc tủ đựng xác người. Tôi đẩy cánh cửa nhà xác, nhìn thấy các con tôi đang khóc gọi mẹ ơi mẹ hỡi sao mẹ bỏ lũ chúng con! Các con nhìn thấy tôi bỗng nín bặt, mắt trân trân, mồm há hốc. Chúng sụp xuống chân tôi nức nở. Thằng cả nhà tôi hét to: “Bác sĩ ơi, bác sĩ!”. Lập tức bác sĩ đưa băng ca đến và tôi lại được đưa về phòng cấp cứu, nơi tối hôm qua tôi đã chết. Khỏi phải nói các con tôi mừng như thế nào khi thấy mẹ sống lại.

            Sau thời gian ngắn, tôi được xuất viện. Khi người đã hoàn toàn khỏe mạnh tôi lại tiếp tục đi bán bánh rán như trước. Tôi suy nghĩ mãi về cảnh tượng đi gặp chồng, bố mẹ và hai em. Không biết suy nghĩ có đúng không nhưng tôi cho rằng cái con sông nhỏ hẹp ấy chính là cái ranh giới ngăn cách giữa cõi trần và cõi âm.

            Những suy nghĩ ấy thôi thúc tôi tìm về cội nguồn để tìm hiểu sự thật và gốc tích bố mẹ. Lang thang trên đất Phú Thọ mãi rồi tôi cũng tìm về được đất Sông Thao, nơi quê cha đất tổ, nơi bố mẹ tôi sinh ra và chết ở đó, cũng là nơi chôn rau cắt rốn của tôi. Vào nhà thờ tổ, nhìn lên bức ảnh thờ bố mẹ, tôi hết sức ngạc nhiên thấy người trong ảnh giống như in hai khuôn mặt bố và mẹ tôi đã gặp bên bờ con sông ngăn cách âm dương ấy. Có cả ảnh của hai em trai tôi mặc đồ bộ đội là liệt sĩ đã hy sinh trong kháng chiến chống Pháp. Như vậy, đối chiếu với thực tế, những điều tôi nhìn thấy khi chết là đúng sự thật trăm phần trăm. Tôi thấy mình thật diễm phúc vì đã có dịp đi gặp bố mẹ, gặp chồng và em ở thế giới bên kia”.

          Chuyện sống lại của cụ bà Nguyễn Thị Nghĩa hoàn toàn không phải là cá biệt. Theo thống kê của giới khoa học thì từ năm 1982 đến năm 2009, lịch sử y khoa thế giới đã ghi nhận 38 trường hợp người chết sống lại với sự xác định của các bác sĩ. Hội chứng người chết sống lại này cho đến nay vẫn chưa ai lý giải được chuyện gì đã xảy ra khiến bệnh nhân chết rồi lại hồi dương, bởi vậy người ta bèn đặt cho nó một cái tên là “Hội chứng Lazarus”, dựa theo tên nhân vật đã được chúa Jesus cứu sống trong kinh Tân ước.

   Vậy là đã rõ, con người có thể sống lại sau khi chết, thậm chí đã thực sự chết bởi tim phổi đã hoàn toàn ngừng hoạt động trong gần 3 tiếng đồng hồ. Tuy nhiên, một “cuộc sống” sau khi chết thì sao?

 

       Chuyện linh hồn liệt sỹ dẫn người nhà đi tìm mộ.

      “Đó là trường hợp của liệt sĩ Nguyễn Văn Tự quê ở xã Thạch Đĩnh, huyện Thạch Hà, tỉnh Hà Tĩnh. Tự là con trưởng của một gia đình có 9 người con: 5 trai, 4 gái. Tự đi bộ đội từ đầu năm 1965. Sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng cho đến nhiều năm sau, bà Hạnh – mẹ của Tự - và các em trong gia đình đợi chờ tin Tự đến vô vọng, không biết còn sống hay đã hy sinh. Riêng mẹ Hạnh có linh cảm là con mình đã hy sinh rồi. Có một đêm, nằm mơ thấy rõ ràng Tự về đi  đôi giày vải và mặc  bộ quần áo bộ đội cũ. Anh đứng nhìn mẹ rồi ra đi mà không nói lời nào. Cả nhà nóng ruột, cho người lên huyện đội hỏi. Sau đó không lâu thì nhận được giấy báo tử: Nguyễn văn Tự hy sinh năm 1969 ở mặt trận phía Nam, chứ không nói rõ ngày tháng và hy sinh ở địa phương nào.

Text Box: “Thế rồi, vào một đêm cuối năm 1994, em trai Tự trong giấc mơ thấy anh Tự hiện về”     Thế rồi vào một đêm cuối năm 1994, anh Nguyễn Văn Cử, em trai Tự công tác ở thành phố Vinh trong giấc mơ thấy anh Tự hiện về nói: “Anh hy sinh ở đồi 405 Vĩnh Linh, các em vào đưa anh về quê!”. Câu chuyện báo mộng này được thuật lại cho anh em trong nhà nhưng chưa ai dám tin. Gần 30 năm rồi, rừng núi mênh mông biết đâu mà tìm. Nếu tìm được thì chỉ còn nắm đất đen thôi. Tuy vậy, với lòng thương nhớ anh da diết, ba anh em Cử, Thử, Phùng bàn nhau chuẩn bị lên đường theo lời anh mách bảo. Cháu Nguyễn Thị Hằng 12 tuổi, con gái anh Phùng, xin đi theo bố và hai bác, cuối cùng được các anh cho đi.

       Đúng ngày 1 tháng 6 (âm lịch), ba anh em cùng cháu Hằng lên xe đi vào Vĩnh Linh, đến gặp Thị đội trình bày và hỏi đường đi đến đồi 405. Các đồng chí ở Thị đội rất nhiệt tình, đưa bản đồ ra chỉ vị trí của đồi 405. Theo tỷ lệ bản đồ, từ Vĩnh Linh đến đồi 405 khoảng 70 km. Rời Thị đội, nhóm tìm mộ dùng xe đạp đèo nhau qua nhiều đoạn đường khó đi suốt một ngày. Trời sắp tối, không có ai để hỏi đường, anh em bàn nhau bẻ lá cây làm lán ở tạm, ngày mai đi tiếp. Bỗng nhiên cháu Hằng vừa chạy lên trước nói với giọng khác lạ:

            - Các chú mau đi theo anh, gần đến nơi rồi!

            Cả ba anh em quá đỗi ngạc nhiên trước câu nói lạ lùng ấy. Hằng tiếp tục chạy. Anh Phùng bố cháu Hằng gọi với theo: “Hằng ơi đi chậm lại, chờ bố và các bác với”. Cháu Hằng dừng lại nói:

            - Các chú ơi, đến mộ rồi. Anh sẽ hướng dẫn các chú. Bốc xong về luôn trong đêm nay.

            Hằng đi trước dẫn ba anh em trèo lên một ngọn đồi cao thì dừng lại. Trước mặt hiện ra ba nấm mộ. Hằng chỉ vào nấm mộ giữa và nói:

            - Đây là mộ của anh, các chú đào đi!

            Ba người lấy cuốc, xẻng ra đào. Một lúc sau, Hằng nói:

            - Các chú nhặt xươngđi!

            Nhặt được một ít xương, thấy chưa đủ, ba người định đào tiếp thì Hằng nói:

            - Anh chết vì trúng bom, xương thịt tản mác hết chỉ có chừng đó thôi, đừng đào nữa, hết rồi, gói lại đi!

            Thế là ba anh em cùng cháu Hằng mang gói hài cốt ra về. Dọc đường, cháu Hằng vẫn tiếp tục nói chuyện:

            -Anh ở cái đồi này lâu lắm rồi, rất nhớ mẹ, nhớ các em!

            - Tại sao bác không về? (lúc này các anh gọi cháu Hằng là bác).

            - Anh có về chơi mấy lần, có biết tình hình ở nhà, nhưng chưa về luôn được!

            - Bây giờ bác còn nghiện rượu, nghiện thuốc lá nữa không?

            - Thôi rồi, không nghiện gì nữa!

            Bỗng Cử nói.

            - Hồi đầu anh đóng quân ở Hương Phố (Hương Khê), em lên thăm sao anh đuổi em về!

            - Vì bí mật quân sự, vả lại ngay trong đêm đó anh đã phải hành quân cùng đơn vị rồi em ạ!

            - Bây giờ anh sẽ về ở đâu?

            - Về Thạch Đỉnh quê hương, nhưng trước hết ở Vinh với chú Cử mấy ngày đã!

            Phùng nói:

Text Box: “Bác ơi, bác cứ nhập vào chúng em, đừng nhập vào cháu Hằng nữa, cháu còn nhỏ mà”            - Bác ơi, bác cứ nhập vào chúng em, đừng nhập vào cháu Hằng nữa, cháu còn nhỏ mà!

            - Cháu Hằng khỏe gối, Anh bảo đảm cho cháu đi đến nơi về đến chốn, không việc gì đâu!

            Đi một đoạn, cháu Hằng quay lại phía núi vẫy tay chào và nói: “Vĩnh biệt, vĩnh biệt nơi này” rồi bảo ba người ngồi nghỉ. Cả nhóm dừng lại nghỉ, bỗng cháu Hằng níu áo bố Phùng nói: “Hồi nãy đến giờ con ngủ bố ạ!”. Thế là mọi người hiểu linh hồn Tự đã ra khỏi cháu Hằng.

            Trời gần sáng mọi người mới đến Quốc lộ I, chờ đón xe về thành phố Vinh và ở đấy 2 ngày. Sáng  ngày 7 tháng 6 (âm lịch), hài cốt anh Nguyễn Văn Tự được đưa về nhà tại xã Thạch Đỉnh, để trên bàn thờ gia đình.

            Đại diện Đảng ủy, Uỷ ban nhân dân xã, Hội đồng nhân dân, các đoàn thể và bà con Thạch Đỉnh được tin đến thăm viếng rất đông. Mọi người đang bàn việc tổ chức đưa hài cốt anh Tự ra nghĩa trang, bỗng cháu Hằng đứng dậy khóc và nói một giọng khác lạ.

            - Mời mẹ và các em lại ngồi cạnh đây, còn bà con xin ngồi tạm ở ngoài – Hằng khóc nói tiếp: - Đáng lẽ anh phải về lâu rồi nhưng vì hoàn cảnh, các em chưa đưa anh về được nên chưa bảo thôi – Nói xong Hằng cầm tay Phùng (là bố) vừa khóc vừa nói: - Lúc anh đi em mới 6-7 tuổi. Em níu áo anh và dặn về sẽ mua kẹo cho em, đến bây giờ anh mới về được!

            Phùng nói:

            - Thôi, anh đừng khóc nữa! Anh về là cả nhà mừng lắm rồi! Bây giờ anh cho biết thờ anh ở đâu?

            - Thờ ở nhà Cử. Còn chú Biểu đã có thờ anh, từ nay đừng thờ nữa, anh vẫn phù hộ cho chú.

            - Anh mất vào ngày, tháng, năm nào nói để gia đình biết làm giỗ.

            - Anh mất lúc 9 giờ sáng ngày 9 tháng 2 năm 1996 trên đồi 405 Vĩnh Linh.

            Bỗng Hằng hỏi Minh ở đâu. Minh là vợ Tự, đã có một con với Tự tên là Qúy nhưng không nuôi được. Minh vẫn ở vậy chờ đợi anh. Minh năm ấy 55 tuổi. Minh tiến lại gần Hằng. Hằng hỏi:

            - Anh viết cho Minh nhiều thư, em có nhận được không?

            Minh nói trong nước mắt: - Dạ có.

            - Thế em có thuộc bài thơ anh làm cho em vào dịp Tết năm 1965 không?

            - Dạ lâu lắm rồi, thương nhớ anh, em không nhớ gì nữa.

            Thế là Hằng cất cao giọng đọc luôn bài thơ:

                        Đêm giao thừa

                        Anh ngồi ăn bánh

                        Gửi lại tình thương

                        Giờ đây cách đôi đường

                        Chẳng có gì gửi lại cho em

                        Mặn mà tình nghĩa thân truyền

                        Đậm đà nét bút lời nguyền trăm năm.

            Đọc xong Hằng khóc, Minh cũng khóc. Hằng nói tiếp:

            - Nhà đốt cho tôi một bộ quần áo bộ đội và thằng Qúy một bộ đồ trắng. Đúng 2 giờ chiều nay đưa tôi ra, đặt mộ tôi cạnh mộ con.

            Nói xong, Hằng ngồi lặng một lúc rồi đứng dậy nói với bố mẹ:

            - Con ngủ nhưng nghe nặng cái đầu lắm!

            Đồng chí phóng viên báo Hà Tĩnh có mặt từ đầu đến cuối câu chuyện, hỏi cháu Hằng:

            - Cháu có biết và nhớ những điều cháu nói không?

            Cháu lắc đầu bảo cháu không biết gì cả.

            Đây là toàn bộ diễn biến trong câu chuyện liệt sĩ Nguyễn Văn Tự nhập vào người nhà dẫn đi tìm mộ với bao nhiêu tình tiết ly kỳ rất khó tin, nhưng không tin cũng không được vì nó diễn ra trước đông người và là chuyện thật trăm phần trăm”.

  Câu chuyện có thật 100%  kể trên cũng do Đại tá Cao Hùng ghi lại, xuất bản trong cuốn sách “Chuyện lạ có thật về một con người” như đã nói ở trên.

           Dẫu tất cả là sự thật 100% và những câu chuyện tương tự, vẫn được báo chí trong nước, nước ngoài không ít lần đăng tải. Tuy nhiên, sự hoài nghi của một bộ phận lớn người dân vẫn luôn tồn tại. Hàng loạt  các ý kiến phản bác được đưa ra, tất cả đều rất “khoa học”, dựa trên tư duy, duy lý  (Dẫu tất cả chúng ta đều biết rằng các tư duy duy lý kia chỉ chiếm 7% khối lượng bộ não và 93% còn lại “nghĩ” thế nào thì chúng ta chưa hề biết. Và chúng ta, ai cũng biết chuyện mấy trăm năm trước, những bộ óc thông thái nhất của giáo hoàng La Mã đã quyết định treo cổ nhà bác học Galilê khi ông dám bảo rằng trái đất quay xung quanh mặt trời).

          Để góp phần chứng minh một cách khoa học về “sự sống sau khi chết”, các chuyên gia người Anh đã tiến hành một cuộc nghiên cứu kéo dài 4 năm với 2.060 bệnh nhân lên cơn đau tim cấp tính và trong số này chỉ có 330 sống sót trở về sau cái chết. Báo Thanh Niên dẫn nguồi tin từ cuộc nghiên cứu này đã ghi nhận rằng: “Giới khoa học cuối cùng đã nắm được chứng cứ cho thấy sự sống tiếp tục sau khi chết. Một trong những chứng cứ này, theo tiến sỹ Sam Parnia, trưởng nhóm nghiên cứu là việc một bệnh nhân 57 tuổi được cứu sống sau hơn 3 phút tim ngừng đập hoàn toàn. “Ông ấy kể lại chính xác mọi diễn biến trong phòng lúc đó, lúc các bác sỹ và y tá chạy đua với thời gian để cứu sống ông. Ông ấy cho biết là mình đã quan sát toàn bộ quá trình cấp cứu từ một góc trong căn phòng”- tiến sỹ kể lại. Cuộc nghiên cứu cũng đã ghi nhận được 2% số người chết đi sống lại “hoàn toàn nhận biết được những cái gọi là “nghe” và “thấy” từ góc độ ngoài cơ thể, tức là tình trạng “xuất hồn”. Cũng có một nghiên cứu khác của Tiến sỹ Châu Nhật Tân (Học viện Voviology, California, Mỹ) với tên gọi “giải phẫu linh hồn học”, qua đó đã chứng minh được sự tồn tại của linh hồn. Công trình nghiên cứu này sẽ được công bố đầy đủ trong thời gian tới -  theo báo Thanh Niên.

 

Và chuyện đầu thai

           Dẫu tin hay không, những câu chuyện về đầu thai vẫn được báo chí không ít lần đăng tải. Trong phạm vi bài viết này, chúng tôi không có ý định ghi lại những câu chuyện như thế. Chỉ xin ghi lại những điều “kinh ngạc” để chứng minh cho một điều rằng, nếu hiện nay bạn chỉ là một ông thợ mộc, một bác thợ nề và bạn thiếu tự tin về trí tuệ của mình, nhưng nếu kiếp trước, bạn là một giáo sư đại học hay một doanh nhân thành đạt thì từ trong tiềm thức của mình, bạn luôn có đủ trí tuệ để xử lý những vấn đề lớn lao hơn những điều bạn thường vẫn nghĩ.

        * Điều “kinh ngạc” thứ nhất:  Một người đàn ông người Anh vốn chỉ biết tiếng mẹ đẻ của mình và…chấm hết. Thế rồi, sau một tai nạn xe hơi, chàng trai tên Rory Curtis này bị chấn thương nặng vùng đầu. Thời gian sau, khi tỉnh dậy, Curtis bỗng nói tiếng…Pháp trôi chảy như người Paris chính hiệu. Thậm chí anh còn cho rằng mình là một diễn viên người Mỹ. Cứ cho rằng việc chàng trai này nhận mình là diễn viên nổi tiếng người Mỹ kia là…nổ, nhưng khả năng nói tiếng Pháp cực đỉnh của anh sẽ không có bất kỳ một tư duy duy lý nào giải thích được. Chỉ có thể lý giải rằng, bởi kiếp trước anh là một người Pháp hoặc một người giỏi tiếng Pháp và khả năng ngôn ngữ này, bằng một cách nào đó được lưu lại trong tiềm thức của kiếp này. Khi tai nạn xảy ra, với một tác động cơ học lên một khu vực nào đó của bộ não và tiềm năng kia được đánh thức, khả năng tiếng Pháp trở về.

          * Điều “kinh ngạc” thứ hai:   Đó là chuyện cô bé 2 tuổi người Mỹ, tên là Bebekten có thể thực hiện nhiều động tác nhảy cầu và bơi thuần thục nhiều kiểu bơi như những vận động viên chuyên nghiệp.

   Chúng ta ai cũng biết, học tập là một quá trình và những công việc khó khăn như thực hiện các động tác nhảy cầu, quá trình này phải kéo dài nhiều năm cộng lại. Với một cô bé 2  tuổi và chỉ mới vài tháng làm quen với nước, chúng ta chỉ có thể lý giải khả năng xuất chúng của bé được bắt nguồn từ việc kiếp trước bé là một vận động viên nhảy cầu và bơi lội. Sau khi đầu thai ở kiếp này, khi tiếp xúc với nước, bằng một cách nào đó, tiềm thức bị đánh thức, những kỹ năng nhảy cầu, bơi lội trở về  và bé làm cho chúng ta kinh ngạc.

         * Điều “kinh ngạc” thứ ba:  Đó là khả năng cảm nhận mùi vị thức ăn được cho là trời phú của cô bé Lyla Hogan 4 tuổi người Scotland. Theo báo Thanh Niên, cô bé có thể nếm và đưa ra những nhận xét ngay lập tức, cực kỳ chính xác bất kỳ món ăn nào mà bé được mời thử . Khả năng thần đồng này cũng chỉ có thể được lý giải bởi kiếp trước, khi bé là một người đầu bếp giỏi hoặc người làm nghề nếm thực phẩm chuyên nghiệp.

Có một thế giới sau sự sống và có sự đầu thai của những kiếp người – đó là những điều đã và đang được chứng minh từ thực tế và khoa học. Và bởi vậy, con người không chỉ là tổng hòa các mối quan hệ xã hội như định nghĩa của các nhà triết học, mà con người còn là tổng hòa của nhiều kiếp người cộng lại. Và cũng bởi vậy, mong bạn hãy tin rằng, phía sau cái trí tuệ hiện hữu mà bạn hiện đang có, vẫn đang tồn tại một miền trí tuệ vô biên ẩn trong tiềm thức của bạn, có thể sẵn sàng “nhảy” ra giúp bạn bất cứ lúc nào, miễn là bạn đừng quên nó. Xin bạn nhớ cho điều đó. (Xin xem thêm bài: “Để tiềm thức lên tiếng”).

 

  • Phan Đăng Media 

                                    (Nguồn: Sách “Chuyện lạ có thật về một con

người”; các báo Thanh Niên, Tuổi Trẻ tp.HCM)

Ảnh: Internet

 

Tin cùng chủ đề

Có thể bạn quan tâm

. Rất ít người suy xét về tương lai của họ,   . Huawei ghê gớm thế nào mà Mỹ   . “Thà người phụ ta, ta chớ phụ người’:

  và bởi vậy  họ thường mắc kẹt: Câu               và nhiều nước phương Tây                  Những lời gan ruột của Lê Lợi 

    chuyện của đội đua thuyền Anh                           ‘sợ’ nó đến vậy?                                  sau chiến thắng giặc Minh

      NO PHOTO                       NO PHOTO                       NO PHOTO

 

Nếu còn đắn đo về bất cứ điều gì, một câu hỏi này thôi       Theo Wall Street Juornal (WSJ), sự kiện Mạnh Vãn Châu         Năm Nhâm Dần (1422) ngày 24 tháng Chạp, giặc Minh

cũng đủ giúp cho mọi quyết định trong cuộc sống của            bị bắt là cuộc tấn công sau khoảng thời gian nỗ lực hơn          lại cùng Ai Lao hẹn nhau, bên trước mặt, bên sau lưng,

bạn dễ dàng hơn. Câu hỏi này cho phép họ suy xét                10  năm của Mỹ. Từ lâu Mỹ vẫn luôn muốn ngăn cản sự            chẹt đánh nghĩa quân Lam Sơn ở trại Da Quan...

mọi tình huống, quyết định và trở ngại…                                  bành trướng của Huawei, bởi vì có nhiều dấu hiệu cho thấy..

 

     . Chiếc ấm tử sa của lão ăn mày:       . “Tôi sẽ trở thành một người khiến      . Bỏ nghề nhà đài, cơ duyên nào biến 

       Ở đâu tri kỷ mỗi đời người?                            tất cả phải nhìn bằng                      Thy Nga  trở thành 'bà mối' đưa 

                                                                                        con mắt khác”                                 các startup Việt đi hội chợ

                     NO PHOTO                        NO PHOTO

 

 Trà vốn đã là thức uống quen thuộc trong đời sống chúng        Lời tuyên bố đanh thép đó là của một đứa trẻ khi bị người           Bỏ công việc ở nhà đài, Thy Nga thành lập V-Startup,

ta. Thưởng trà là thú vui, là nét tao nhã trong văn hoá               đời khi dễ. Vượt qua tuổi thơ nghèo khổ, bị miệt thị, thậm            giúp  các doanh nghiệp tiếp cận quốc tế thông qua 

truyền thống. Nhưng hơn cả vị ngon của trà, của chiếc              chí lớn lên lại tiếp tục sa vào cuộc sống kỹ nữ nhưng quyết          nhiều sự kiện khởi nghiệp. Vậy cơ duyên nào đẩy đưa

ấm quý pha trà là người bạn tri âm ...                                          tâm của bà vẫn không thay đổi, để rồi cuối cùng được nhiều..        để biên tập viên  này đổi nghề như vậy?

 

 Có thể bạn đã bỏ lỡ

 

 . Một câu hỏi không ít người muốn biết:  Những người như thế nào        . Dưới cánh chim đại bàng  và 7 nguyên tắc sống chúng ta cần học tập

                                                                            mới gặp được Phật Tổ?     .Vì sao người xưa lại xây Tháp Bút  để ‘viết lên trời xanh’ giữa lòng Hà Nội ?

. Vị trạng nguyên Đại Việt nào giỏi đến mức  vua Minh phải tìm cách          . Lương y Nguyễn Đức Cần, một tài năng siêu phàm,  một nhà ngoại 

                                                                                diệt đi để trừ hậu họa?                                                                                         cảm chưa ai hiểu được.     

. "Thành, tại sao cháu lại xin ra khỏi Đảng?": Những chia sẻ  của con          . Lời khuyên làm giàu không phải ai cũng hiểu: "Đừng cố ăn một 

                                                      trai cố TBT Lê Duẩn về “chú Đỗ Mười”                                                                 ữa đắt  tiền nếu không ai nhìn thấy 

. Lịch sử một vương triều Trung Quốc và  câu chuyện chặt đứt long               Cuộc đời của các bậc thầy phong thủy xưa,  cả Việt Nam và Trung 

                                                                                 mạch rúng động một thời                                                                      Hoa   ấy, dạy chúng ta điều gì?

Sự học của Thần y Hoa Đà và câu trả lời  vì sao sau 2000 năm, ông          . Để đẹp hơn, rạng rỡ hơn cho khuôn mặt bạn,  nghệ thuật trang điểm 

                                                                                      vẫn nổi danh thiên hạ                                                                                 highlighting’ bạn nên biết 

   . Những câu hỏi tại sao đằng sau những cuộc diệt chủng trong               . Ngôi mộ trời cho kết phát  cho họ Trịnh 8 đời làm chúa

. “Ôi Chúa ơi,…họ đang quan sát chúng tôi”: Cú sốc của Neil                      .Đằng sau 2 quả bom nguyên tử ném xuống nước Nhật: Một nửa sự

                                           Armstrong khi nhìn thấy người mặt trăng                                                                                        thật không phải ai cũng biết

 . Khi lòng tự trọng dân tộc bị xúc phạm,  GS Trần Văn Khê đã làm                . “Tiền vốn dĩ nằm trong tay những người có tiền”.  Sao không

                                                             gì trên mảnh đất Paris?                                                                                                                        lấy tiền từ túi họ?

. Bạn có muốn một làn da không tuổi? Vậy, 2 phút đọc bài này nhé bạn                  . Tại sao nhiều người phải vất vả làm việc kiếm tiền, trong      

. Chúng ta từ đâu đến, nếu  nguồn gốc của con người không                   . Phái đẹp không thể không biết:  10 thủ thuật làm đẹp “lợi hại” 

                                                                         phải trên Trái Đất?                                                                                                                nhất mọi thời đại

. Hãy cứ đi đến tận cùng khao khát. Sẽ thấy đâu là lối của mình…            . Rốt cuộc ai mới là người xứng đáng  được Đức Phật cứu độ?

.Ngay cả Einstein cũng từng bị người đời đả kích  thì bạn, nếu có          .Ngôi mộ hàng xóm của Tổng thống Mỹ  và câu chuyện thức tỉnh thế giới

                                                     lẻ loi, lạc lõng cũng chẳng hề gì                 . Giả vờ thành công rồi..thành công sẽ đến.Họ đã…rồi, còn bạn thì sao? 

. Ai cũng có một khát khao, sao không nuôi lớn cái khát khao ấy,                 . “Khi tin là có thể, thì bạn đã đạt được một nửa thành công”. Nếu 

                                       lại đi bán tuổi thanh xuân với giá rẻ rề?                                                                                               chưa tin, xin hãy đọc tiếp…

. Sống thuận theo mệnh số:  Lời khuyên của 1 người từng xin                            5 chiến thuật kinh điển trong binh pháp  giúp cuộc đời bạn 

                                                                ăn sau thành tể tướng                                                                                                           thay đổi chỉ sau 1 đêm

. Vì sao không ai dám động đến mộ của thầy phong thuỷ từng                     . Giai thoại về ngôi huyệt mộ  phát tích nhà Trần    

                                                      xem tướng cho Võ Tắc Thiên?               . Hai vùng đất phát đế vương  nổi tiếng nước Nam

. Tại sao nhiều người phải vất vả làm việc kiếm tiền, trong khi .....        . Sơ hãi - Bạn đồng hành của thất bại

 .7 bài học đáng tiền từ người đàn ông giàu nhất trong lịch sử                     . Một câu nói của người Hàn Quốc và cái thiếu của tất cả chúng ta

.Trên đời này, vì sao có những người thường                                        . Tôi nằm mơ  thấy mình phỏng vấn Thượng Đế…”       

                                                                                                   xuyên gặp vận rủi?                 .Có thể bạn chưa biết: 9 định luật lớn chi phối vận mệnh con người (P.1)

 . 10 quy tắc của Trời không thể phá vỡ,  nhiều người sau              .Ông Park đã vận dụng binh pháp Tôn Tử và  Quỷ Cốc Tử  như thế nào để ...    

                                                           khi biết thì hối hận đã muộn           . Thiên hạ, còn chỗ nào cho bạn                                                     

  . Giải mã về sự thông minh & tài kinh doanh của người Do Thái         . Chuyện kể rằng, có một người đàn ông, một con chó ngao Tây Tạng và ...

  . Nghĩ lớn để thành công lớn - Được không?                             . Người giàu & người nghèo - Họ khác gì nhau?